Tiểu Tam Mạnh Nhất Lịch Sử

Tiểu Tam Mạnh Nhất Lịch Sử – Chương 05



Thế Giới Thứ Tư 
–[ Thế giới công lược thứ tư bắt đầu.]
[ Nhiệm vụ: Làm cho Diệp Tử Ngôn và vợ cả ly hôn; Khiến cho Diệp Tử Ngôn lộ ra vẻ mặt phẫn nộ.]
[ Chúc bạn chơi vui vẻ.]
Tiểu Diệp Tử thân mến,
Bạn đang đọc truyện tại ThíchTruyện.VN

Chào thầy.
Tính ra bức thư ngày hôm nay đã là bức thứ tình thứ 12 em gửi cho thầy ~
Em không biết thầy xử lý 11 bức thư trước đó ra sao, em phát hiện trong 11 ngày qua thầy không hề có bất cứ một dấu hiệu phản hồi nào! Chẳng lẽ thầy đã phát hiện ra việc em nhờ người khác viết thư giùm rồi sao?
Được rồi, em nhận tội. Thật ra em đã đi tìm tên Diệp Khải Nhạc kia viết hộ. Cậu ta được mọi người công nhận là “người đàn ông viết thư tình giỏi nhất trong lịch sử”. Tuy rằng có chút hoài nghi lời nói của Diệp Khải Nhạc nhưng em vẫn lựa chọn tin tưởng cậu ta Dù sao cụm từ “giỏi nhất lịch sử” này cũng thật là oách. Hơn nữa, lời của cậu ta viết so với mấy câu sến súa trên mạng như “anh là bầu trời của em, là cuộc sống của em, là ý nghĩa để em tồn tại……” gì gì đó thì đáng tin hơn nhiều.
A….Có phải em đã viết lạc đề rồi không nhỉ?
Để biểu hiện thành ý của mình, em quyết định tự mình viết một lá thư tình. Chính là lá thư thầy đang nhìn thấy đây.
Thật ra với tư cách là một thầy giáo, thầy không xứng với chức vụ chút nào — bởi vì thầy quá đẹp trai, khiến cho em mỗi lần đi học, ngoài việc ngồi ngắm thầy ra thì chả thể làm được việc gì khác.
Còn với tư cách là một người đàn ông, thầy thực sự thành công, bởi vì bộ dạng của thầy vô cùng phù hợp với con mắt thẩm mỹ của phái nữ.
À, em nghe nói nhà thầy cực kỳ ~ giàu, chỉ có điều vì muốn cống hiến cho xã hội nên thầy mới đi làm giáo viên, phải không ạ?
Vậy mục đích của thầy đã đạt được rồi đấy, bởi vì với khuôn mặt anh tuấn, ngũ quan nhu hòa của thầy, cùng nụ cười ấm áp mang theo phong độ của một người trí thức đã khiến các thiếu nữ chúng em động tâm mơ mộng. Đây là cống hiến rất lớn đó nha.
Ừm ~ em nên biểu đạt tình yêu của mình đối với thầy như thế nào bây giờ? Người yêu của em ~
Thầy cảm thấy lá thư tình này có được không? Em không dám đưa cho Diệp Khải Nhạc xem vì sợ cậu ta sẽ cười nhạo mình.
Tóm lại, thầy cứ tiếp tục xem nhé, có thể hiểu tâm ý của em là được rồi! Được em coi trọng thế này hẳn thầy đang lén cười trộm đi? Uhm, em có thể tưởng tượng được dáng vẻ kích động mang theo ngượng ngùng, cũng tâm trạng phức tạp đan xen giữa vui vẻ và chua xót của thầy khi nhận được 11 bức thư trước đó.
Đây đã là lá thư thứ 12, tuy rằng thỉnh thoảng ngượng ngùng một chút cũng có thể coi là một loại tình thú, nhưng quá mức thì lại không được hay cho lắm. Bởi vậy hôm nay cho phép em được chôn sâu sự ngượng ngùng ở dưới đáy lòng, để được bày tỏ tình yêu của em đối với thầy!
Em sẽ chờ thầy trên tầng thượng — giống như 11 ngày trước đó.
Người âm thầm yêu mến thầy,
Ngô Khiết Tào.
——— ————————–
Ưu nhã khép lại tờ giấy màu hống phấn có in hình trái tim, Diệp Tử Ngôn nhẹ nhàng cười ra tiếng.
Anh ngồi một mình ở góc tối, nhưng vẫn khó giấu nổi hào quang. Phong độ của một người trí thức cùng bối cảnh gia đình giàu có khiến cho anh luôn là tiêu điểm giữa đám đông; cho nên nụ cười này ngay lập tức làm Lục Nhân Giáp chú ý.
Lục Nhân Giáp lấy tay chống cằm, trêu đùa: “Ái chà, thư gì mà lại khiến cho cậu cười vui vẻ như vậy? Chắc không phải là thư tình đó chứ?”
Diệp Tử Ngôn nghe vậy liền ngẩng đầu, duy trì nụ cười làm say lòng người nhìn anh ta, không nói câu nào.
Lục Nhân Giáp hứng thú hỏi: “Đúng là thư tình đấy à?”
“Tôi có việc đi ra ngoài một lát.”
Dưới ánh mắt trêu chọc của Lục Nhân Giáp, Diệp Tử Ngôn cầm tờ giấy màu hồng phấn, do dự một chút, lại mở ngăn kéo lấy ra 11 lá thư còn lại.
Dọc theo đường đi có rất nhiều học sinh chào hỏi, Diệp Tử Ngôn luôn mỉm cười đáp lại như thường lệ, tốn không ít thời gian.
Khi tới được tầng thượng, quả nhiên thấy một người đang đi qua đi lại, nói chính xác thì là một cô gái giống như con búp bê tinh xảo đang không ngừng di chuyển.
Tầm mắt của cô luôn đặt tại cửa mở phía cầu thang, bởi vậy khi Diệp Tử Ngôn vừa đến, cô nhìn thấy anh ngay tức khắc.
Cô nói: “Em biết thầy sẽ đến mà.”
Diệp Tử Ngôn nhận ra đây là hoa khôi của lớp học anh bắt đầu dạy thay nửa tháng trước.
Anh luôn rất bao dung đối với các học sinh đang trong thời kỳ trưởng thành, bởi vậy Diệp Tử Ngôn nhìn cô gái, thuần thục dùng giọng nói hòa nhã dẫn dắt bước: “Ngô Khiết Tào phải không? Thư này của là do em viết?”
Diệp Tử Ngôn cầm tập thư tình, có lẽ là do khí chất quá mức ôn hòa, cho nên tuy rằng theo lý mà nói phái nam dùng màu hồng phấn trông có vẻ quái dị nhưng ở trên người anh nó lại đặc biệt hoàn mỹ phù hợp.
Ngô Khiết Tào đến gần Diệp Tử Ngôn, thân thể nho nhỏ mới cao qua eo của Diệp Tử Ngôn một chút. Hơi ghé đầu vào nhìn, mấy lá thư màu hồng phấn kết hợp với làn da trắng nõn của anh thật xinh đẹp.
Ngô Khiết Tào gật đầu: “Đúng là em viết. Quả nhiên thầy đã đến.”
Nhìn cô nhận lại 12 bức thư tình xong, Diệp Tử Ngôn mới nói: “Em còn quá nhỏ, không phân biệt được tình yêu và sự sùng bái. Tôi hy vọng em có thể bình tĩnh suy xét lại thật kỹ lưỡng, hiểu rõ suy nghĩ của bản thân. Hiện tại……”
“Dừng dừng dừng!” Nói liên tục ba từ “dừng”, Ngô Khiết Tào đánh gãy lời anh, “Em hẹn thầy tới đây không phải để nghe thầy dạy bảo. Hơn nữa, không phải thầy thầm mến em sao? Mỗi lần thấy em thầy đều cười rất dịu dàng mà. Không cần che giấu, em biết thầy thích em.”
Diệp Tử Ngôn cứng họng, không biết phải trả lời thế nào, nhìn đôi mắt to đang chớp chớp của cô gái xa lạ trước mặt, một lúc lâu sau mới nặn ra một câu: “Không, tôi không có…… loại tình cảm như em nghĩ đâu. Tôi luôn coi em là một học sinh gương mẫu học giỏi — hiện tại cũng vậy.”
Ánh mắt Ngô Khiết Tào chợt ảm đạm, cả người ủ rũ. Cô quệt miệng, chậm rãi cúi đầu nhìn nền xi măng bên dưới, mũi chân vô thức di qua di lại, phát ra tiếng ma sát khó nghe.
Lúc này, Diệp Tử Ngôn mới ý thức được lời mình nói đã làm tổn thương tâm hồn của ‘cô gái hồn nhiên’ này, anh vội vàng bổ sung: “Nhưng kỳ thực em rất đáng yêu.”
“Đó đó, thầy thích em mà, có thể gọi là vừa gặp đã yêu đó!”
“Ha ha.”
“Thầy cười cái gì?”
“Không có gì. Chỉ là bạn học Ngô Khiết Tào à,” Diệp Tử Ngôn vẫn giữ thái độ hòa nhã: “Tôi đã có vợ, chúng tôi đang rất hạnh phúc.”
Có những khi, sự hòa nhã lại là vũ khí làm tổn thương con người tốt nhất.
Bởi vì luôn đối xử hòa nhã với tất cả mọi người cho nên Diệp Tử Ngôn chưa bao giờ có những dao động cảm xúc quá lớn. Tuy rằng cảm thấy khó hiểu khi có rất nhiều người thích mình, nhưng anh chưa từng thực sự muốn tìm hiểu nguyên nhân.
Diệp Tử Ngôn không biết đối với những người được người khác đối xử dịu dàng sẽ bất giác sinh ra một loại ảo giác “bản thân mình là đặc biệt”, và cứ thế bị hãm sâu vào vũng bùn không thể kiềm chế.
Loại tâm tư này đều là tự nguyện, bởi vậy chưa có người nào từng nói cho Diệp Tử Ngôn biết suy nghĩ của họ.
Lúc đầu nhận được lời tỏ tình, Diệp Tử Ngôn cũng khá kinh ngạc nhưng cho đến giờ thì đã thành quen.
Mà sau khi kết hôn thì luôn lấy cớ đã có gia đình để từ chối tất cả.
Đợi thật lâu cũng không thấy Ngô Khiết Tào trả lời lại, vì vậy Diệp Tử Ngôn tự động cho rằng việc này đến đây là kết thúc – như những trường hợp tương tự trước kia vậy.
Anh khẽ gật đầu coi như tạm biệt rồi xoay người rời đi không chút lưu luyến.
Nhưng ngay tại lúc Diệp Tử Ngôn sắp bước qua cửa thì Ngô Khiết Tào đột nhiên mở miệng.
Giọng nói mạnh mẽ, tràn đầy sức sống: “Kết hôn thì đã làm sao? Mẹ em nói kết hôn xong vẫn có thể ly hôn. Chỉ cần tốn một chút tâm tư, đàn ông sẽ giống như chó con mong ngóng phủ phục dưới váy em — bởi vì em đủ xinh đẹp.” Nói xong, cô nghiêng đầu, hai mắt mở thật lớn: “Em thấy lời mẹ nói rất có lý. Thầy nói xem, em có đẹp không?”
Cô quả thật rất đẹp, làn da trắng nõn, ngũ quan tinh xảo, bộ đồng phục đơn giản nhưng mặc trên người cô lại mang theo vài phần cuốn hút.
Đối diện với ánh mắt hút hồn mê hoặc của Ngô Khiết Tào, Diệp Tử Ngôn không hề có chút bối rối hay hoảng hốt nào.
Nhưng anh không trả lời vấn đề quái dị này, chỉ sải bước đi nhanh hơn.
Ngô Khiết Tào ở phía sau cất cao giọng: “Em cho thầy thời gian để suy nghĩ, đến khi tan học thầy phải cho em một câu trả lời thuyết phục.”
Thời gian cứ thế trôi đến xế chiều, Diệp Tử Ngôn mới phát hiện ra vì sao mỗi lần lên lớp dạy học anh lại có cảm giác quái lạ.
Trước kia không chú ý tới, hiện giờ mới thấy, Ngô Khiết Tào ngồi ở cuối lớp luôn luôn chống cằm, mắt cũng không chớp lấy một cái nhìn anh chăm chú.
“Ngô Khiết Tào, em trả lời câu hỏi này đi.”
“Em chọn A.”
“Câu này phải chọn B, bởi vì……”
Đứng trên bục giảng, Diệp Tử Ngôn cẩn thận giải thích đáp án, ở phía dưới lớp, Lục Nhân dùng bút chọc chọc Ngô Khiết Tào: “Người đẹp ơi là người đẹp, mắt cậu lại sắp rớt ra khỏi tròng rồi kìa.”
“Cậu quản được à? Được hoa khôi của lớp chúng ta yêu thích như vậy, đó là vinh hạnh của thầy ấy.”
“Thôi đi, người ta đã kết hôn rồi đó.”
“Sớm muộn gì cũng sẽ tới ngày thầy ấy là người đàn ông của tớ! Mẹ tớ nói……”
Có vẻ như tiếng nói chuyện bên dưới quá lớn, Diệp Tử Ngôn đang viết bảng quay đầu lại, ôn hòa nhắc nhở: “Hiện tại đang là giờ học.”
Dưới bục giảng trong nháy mắt trật tự.
Một tiết học trôi qua thật nhanh.
Ít nhất thì trong mắt của Ngô Khiết Tào, mới chỉ nghe qua vài cái đề mục là đã hết tiết rồi.
Chuông tan học vang lên, phòng học lập tức ầm ĩ náo nhiệt, tiếng gọi rủ đi ăn, kéo bạn đi WC đủ cả, chỉ có duy nhất Ngô Khiết Tào mặt không đổi sắc ngồi yên tại chỗ, xung quanh không có ai. Cô cao ngạo ngước cằm, nhìn chăm chăm lên bục giảng.
Dưới ánh mắt kinh ngạc của học sinh cả lớp, Diệp Tử Ngôn thong thả bước đến trước chỗ ngồi của cô, gõ nhẹ vài cái lên mặt bàn: “Ngô Khiết Tào, chúng ta có thể đi ra ngoài nói chuyện không?”
“Có thể.” Ngô Khiết Tào trả lời giống như nữ vương kiêu ngạo ban cơ hội cho thần tử của mình.
Hai người lại cùng lên tầng thượng.
Tùy ý tìm một chỗ ngồi xuống, Diệp Tử Ngôn vỗ vỗ chỗ trống bên cạnh.
Sau khi bị nữ vương Ngô tặng cho một ánh mắt xem thường, anh mới lấy khăn tay của mình ra, cẩn thận phủ lên chỗ ngồi.
Ngô Khiết Tào không có ngồi xuống, mà mở miệng nói: “Thầy đã nghĩ xong chưa? Đúng là thầy thích em mà.”
“Tôi đã nghĩ xong rồi. Tôi không thể nhận lời em.”
“Sao thầy phải lãng phí thời gian làm gì. Sớm hay muộn thầy cũng sẽ đồng ý mà.”
“Vì sao……”
Diệp Tử Ngôn không kịp nói thêm điều gì, vì mắt thấy Ngô Khiết Tào đang trèo lên lan can, giang hai tay sang hai bên duy trì cân bằng, lắc lư bước đi từng bước.
“Không vì cái gì cả, bởi vì thầy không nhận lời em, em cũng không muốn sống nữa.”
“Em……”
“Thầy nói đi, thầy có đồng ý hay không?”
Khi nói chuyện, thân thể của cô cũng rướn dần ra phía ngoài, độ cao của lầu bốn cũng đủ để lao vào cái ôm ấm áp của tử thần rồi.
Ngô Khiết Tào lặp lại:“Đồng ý hay không đồng ý?”
“…… Chúng ta có thể tìm hiểu nhau trước một chút.”
“Đây là đáp ứng rồi đó, ngoan quá ~”
“Em mau xuống dưới đi.”
“Thầy ôm em xuống, em thấy xấu hổ lắm.”
Đứng đối diện với Ngô Khiết Tào, Diệp Tử Ngôn bất đắc dĩ giang rộng hai tay, cánh tay lập tức truyền đến một xúc cảm mềm mại.
“Mẹ nói ‘Tuy rằng một khóc hai nháo ba thắt cổ là chiêu cũ nhưng lại rất hữu dụng’, quả nhiên chính xác .”
“……” Diệp Tử Ngôn dở khóc dở cười.
Đối với một đứa nhỏ mà nói, nhất thời mê luyến là hiện tượng khá phổ biến, có lẽ chờ cô lớn thêm một chút thì sẽ hiểu chuyện ra thôi .
Dường như nghe được suy nghĩ trong lòng của Diệp Tử Ngôn, Ngô Khiết Tào nhăn mũi: “Không phải nhất thời mê luyến đâu ~ em sẽ không từ bỏ thầy.”
Diệp Tử Ngôn chỉ biết mỉm cười.
Trích lời của Ngô Khiết Tào: Tuổi trẻ vĩnh viễn là lợi thế lớn nhất.
Mặc kệ là đàn ông ở độ tuổi nào, hay tính cách ra sao, chỉ cần ở chung với một người phụ nữ trong thời gian dài thì trong tiềm thức cũng sẽ tự sinh ra sự nhàm chán.
Cho dù còn yêu vợ mình nhưng bọn họ lại không chống cự nổi trước một gương mặt mới, đặc biệt là khi khuôn mặt mới đó lại khơi gợi lên nhiệt tình đã vùi sâu trong quá khứ.
Có lẽ nhìn bề ngoài trông bọn họ có vẻ kiên định, nhưng trong lòng bọn họ nhất định sẽ có một khe hở.
Mà điều tôi muốn làm, chính là xé thật to cái khe đó ra, cho tới khi nào đủ lớn để nhét bản thân mình vào trong đó, tiến vào lòng anh ta thì thôi.
Tôi luôn luôn chuyên nghiệp.
Một tuần sau sự kiện uy hiếp tự sát.
Tạm thời bỏ qua sự dây dưa của Ngô Khiết Tào vào lúc này, hay Diệp Tử Ngôn làm cách nào để gạt sự “phiền toái” đó qua một bên, tuy rằng anh xử lý vấn đề liên quan đến những người có tình cảm với mình còn nhiều thiếu sót, nhưng không thể phủ nhận rằng anh là một người chồng tốt.
Giống như hôm nay, như thường lệ, sau khi tan làm, anh đi trực tiếp tới siêu thị mua nguyên liệu nấu ăn cho bữa tối rồi lái xe thẳng về nhà.
Kết hôn bao nhiêu năm Diệp Tử Ngôn cũng duy trì thói quen đó bấy nhiêu năm. Anh mua đồ ăn, vợ yêu nấu cơm, thỉnh thoảng cùng nhau đi xem nhạc hội, cả hai thường dắt chó ra ngoài tản bộ…… Tất cả những điều này đều giống như việc bỏ thêm một viên đường vào trong cốc café của anh, tập mãi cũng thành thói quen, nhưng mà vẫn cảm thấy thiêu thiếu cái gì đó.
Tuy nhiên, hôm nay xe của anh lại dừng ở trước bãi đỗ xe của siêu thị — bởi vì một người mà anh quen biết đang nháo loạn ầm ĩ tại đây.
“Rốt cuộc thì con muốn thế nào?” Người phụ nữ có diện mạo tinh xảo, ngũ quan đặc biệt trẻ trung khó nhìn ra tuổi thật dường như e sợ người ngoài nhận ra hành động bất nhã của mình, bà cố gắng đè thấp giọng, cúi đầu cảnh cáo nói: “Ngô Khiết Tào, con nghe lời một chút có được hay không?”
“Không được!”
Người phụ nữ giữ chặt cánh tay Ngô Khiết Tào, ngăn cản không cho cô rời đi: “Rốt cuộc là con muốn thế nào hả?”
Ngô Khiết Tào nghiêng đầu nhìn chằm chằm bàn tay đang nắm chặt cánh tay của mình kia, một lúc lâu sau mới lơ đãng trả lời: “Thật ồn ào…… Con không muốn thế nào cả.”
“Vậy con theo mẹ về nhà.”
“Không về!”
“Vậy con nói cho mẹ biết đã xảy ra chuyện gì?”
“…… Chả xảy ra chuyện gì cả.”
“Thôi đi, con tưởng nói thế là xong à? Con cho rằng một mình mẹ nuôi con lớn tới từng này tuổi dễ dàng lắm sao? Tiểu Khiết à, đừng không hiểu chuyện như vậy mà, nha?” Ngô Náo Náo vẫn nắm cánh tay của Ngô Khiết Tào, bà chậm rãi ngồi xuống, nhìn thẳng vào ánh mắt của cô, giọng nói nhu hòa hẳn đi: “Mẹ con mình nói chuyện nghiêm túc nhé, làm chuyện gì cũng cần phải có lý do. Con không muốn về nhà thì cũng phải cho mẹ một lý do chứ.”
Cái này giống như xích mích trong nội bộ gia đình, rất bình thường, cho dù nhân vật chính là học trò của Diệp Tử Ngôn thì cũng không có gì đặc biệt cả. Anh nghiêng đầu nhìn chỗ rau dưa đặt bên ghế lái phụ, định im lặng lái xe rời đi.
“Lý do? Rất đơn giản, người đàn ông kia cưỡng hiếp con.”
Một câu này khiến động tác của Diệp Tử Ngôn khựng lại, anh kinh ngạc quay đầu nhìn về phía hai mẹ con ở bên ngoài.
Cái gọi là xích mích gia đình ‘rất bình thường’ lại được tiếp tục.
“Con nói cái gì? Cưỡng hiếp?!” Ngô Náo Náo vừa nghe xong thì lập tức xù lông lên, bàn tay nhanh như chớp rờ lên rờ xuống kiểm tra toàn thân Ngô Khiết Tào: “Chỗ nào? Là chỗ nào? Con nói mau đi……”
Chuẩn xác đánh một phát vào đôi tay đang hoạt động tích cực kia, Ngô Khiết Tào liếc mắt một cái xem thường: “Mẹ dừng lại đi, hành động như mẹ mới là cưỡng hiếp ấy.”
“Đang nói chuyện nghiêm chỉnh với con mà, con nói nhanh lên.”
“Diện mạo của hắn ta ‘cưỡng hiếp’ con nghiêm trọng.”
“Hơ hơ……” Ngô Náo Náo lập tức thả lỏng thần kinh, vẫn duy trì tư thế nửa đứng nửa ngồi, bà đập nhẹ vào bả vai Ngô Khiết Tào một cái: “Quả nhiên không hổ là con gái của Ngô Náo Náo ta, cái lý do đặc sắc như vậy mà cũng nói ra được.”
Ánh mắt Diệp Tử Ngôn vẫn luôn theo dõi chặt chẽ động tĩnh của hai người kia, lúc này mới trở nên ôn hòa. Bất đắc dĩ cười khổ một tiếng, anh nhẹ mở chai nước suối, uống một ngụm.
Cuộc đối thoại bên ngoài vẫn tiếp diễn.
“Ngô Náo Náo, thẩm mỹ của mẹ kém quá…… Loại đàn ông như hắn ta mẹ cứ cố bám lấy không thả để làm gì? Hừ, có thể sinh ra một đứa con gái xinh đẹp như con chứng tỏ gien của mẹ cũng tốt đó chứ, con miễn cưỡng thừa nhận trông mẹ vẫn còn rất đẹp, vậy cớ gì cứ phải bám lấy tên đàn ông kia?”
Ngô Khiết Tào lui về phía sau một bước, cao ngạo — được rồi, nếu cô lớn thêm năm tuổi thì đúng là có thể coi đó là cao ngạo, nhưng sự thật thì cô chỉ có 16 tuổi thôi, chỉ là một đóa hoa nhỏ, bởi vậy dáng vẻ cao ngạo ở trên khuôn mặt non nớt đó lại biến thành kiêu ngạo đáng yêu.
— Ngô Khiết Tào kiêu ngạo đáng yêu hất đầu lên, lùi nhanh về đằng sau, tránh khỏi phạm vi Ngô Náo Náo có thể chạm đến.
Ngô Náo Náo cũng không tức giận, bà híp mắt khẽ cười: “Đơn giản thôi, bởi vì hắn ta có tiền.”
Vẫn tiếp tục duy trì dáng vẻ mà mình tự cho là ‘cao ngạo’, Ngô Khiết Tào hừ lạnh một tiếng: “Hừm. Muốn nhiều tiền như vậy để làm gì? Chỉ cần mẹ quay về nhà họ Trương, bọn họ đâu thể đưa cho mẹ ít tiền được?”
Nghe vậy, Ngô Náo Náo chỉ cười nhạt không nói gì. Nhưng nụ cười nhẹ kia lại khiến Ngô Khiết Tào giật mình, nó dịu dàng tràn ngập tình mẫu tử, hoàn toàn không phù hợp với hình tượng ngày thường của Ngô Náo Náo chút nào.
Yên lặng phủi đi chút bụi bẩn dính vào túi xách Chanel mẫu mới nhất, bà mới chậm rãi trả lời: “Bởi vì đó là nhà họ Trương, là nhà của ba con. Từ sau khi ba con mất, mẹ cùng bọn họ đã không còn bất cứ quan hệ gì nữa rồi, trừ con ra.”
“Con là minh chứng duy nhất của mối liên hệ giữa mẹ và bọn họ, nhưng Tiểu Khiết à, con có biết quay về nhà họ Trương nghĩa là gì không? Nó đồng nghĩa với việc mẹ sẽ mất con.”
“Mẹ yêu tiền, là vì mẹ muốn đảm bảo cuộc sống cho con. Nếu quay về nhà họ Trương, đúng là mẹ sẽ có được một khoản tiền lớn, nhưng lúc đó đã không còn con nữa thì mẹ cần nhiều tiền như vậy để làm gì?”
Hiếm khi nào Ngô Náo Náo nói chuyện cảm động được như hôm nay, Ngô Khiết Tào cũng không lên tiếng phản bác. Chỉ ngoan ngoãn đứng im tại chỗ, thậm chí khi Ngô Náo Náo sờ sờ đỉnh đầu, cô cũng không phản kháng – đây là lần đầu tiên.
Tuy nhiên không khí cảm động này cũng chỉ tồn tại trong nháy mắt.
Giây tiếp theo, không biết dây thần kinh nào của Ngô Náo Náo nối nhầm chỗ, bà “gào khóc” ôm chầm lấy con gái, vừa hôn liên tiếp vừa nói: “Không hổ là con gái của mẹ, dáng vẻ ngạo kiều này quả thật là đáng yêu quá đi.”
“Nếu con thật sự không muốn về nhà ăn cơm thì hôm nay mẹ cho con tiền ăn ở bên ngoài.” Hai tờ in chân dung ông Mao Trạch Đông được dúi vào tay Ngô Khiết Tào.
“Đêm nay mẹ già của con sẽ thu phục tên đàn ông có diện mạo cưỡng hiếp con kia, sau đó sẽ nghỉ phép, chúng ta đi Hawaii chơi nha ~”
“Oa oa oa ~ Hawaii nha ~”
“Về sau đừng có gọi thẳng tên mẹ ra nhé ~ Tiểu Khiết, mẹ là mẹ của con đấy!”
Mọi chuyện diễn ra quá nhanh, Ngô Khiết Tào trợn mắt há hốc mồm nhìn người phụ nữ nói xong rồi mở cửa chiếc xe thể thao màu đỏ, cứ thế nghênh ngang mà đi, chỉ để lại một làn khói phả vào mặt cô.
……
Đem tất cả sự việc phát sinh thu vào mắt, Diệp Tử Ngôn khẽ cười khởi động xe.
Chậm rãi chạy xe đến bên cạnh chỗ Ngô Khiết Tào đang đứng, anh tự mình xuống xe mở cửa, vẫn duy trì nụ cười say lòng người, anh nói: “Nếu em không ngại thì tới nhà của tôi dùng cơm đi.”
“Hửm,” Ngó lên ngó xuống đánh giá “con ngựa” vừa nhìn đã thấy giá trị xa xỉ của Diệp Tử Ngôn, Ngô Khiết Tào hất cằm lên, túm tóc đuôi ngựa ở phía sau lắc lư theo động tác của cô: “Em nhớ là thầy đã đồng ý việc để hai chúng ta ‘tìm hiểu nhau’, thì ra đúng là thầy chờ không kịp rồi.”
Đợi đến khi hai người cùng ngồi yên vị ở trên xe, Diệp Tử Ngôn vừa nhấn ga vừa hỏi: “Mấy điều mà em hay nói đều học từ mẹ của em sao?”
“Mẹ em nói không thể đem thông tin của bà nói cho người đàn ông của em biết, bởi vì nói không chừng người đàn ông của em sẽ bị bà quyến rũ đi mất.”
“……”
Cảnh sắc ngoài cửa xe không ngừng lùi về phía sau, màu xanh biếc của cây cối nối tiếp nhau như tụ lại một chỗ. Lúc này Ngô Khiết Tào nghiêm túc nhìn chằm chằm vào màu xanh trộn lẫn đó, thật lâu sau mới dùng giọng nói thành thục không phù hợp với lứa tuổi lên tiếng: “Thầy không muốn hỏi cái gì sao?”
Diệp Tử Ngôn chuyên tâm lái xe, giọng nói nhu hòa trước sau như một: “Nếu như em muốn nói…..”
“Dừng…… Thầy đúng là một người không thú vị.”
Tuy rằng ngoài miệng oán giận đối phương nhàm chán, nhưng cô vẫn không do dự mở miệng: “Bà ấy là mẹ em.”
“Ừ, tôi biết.”
“Thầy chen ngang vào làm gì!” Ngô Khiết Tào mất kiên nhẫn trừng mắt nhìn Diệp Tử Ngôn, lại bắt gặp nụ cười dịu dàng không đổi của anh, khó chịu lập tức tan biến: “…… Em mang họ của mẹ. Là bà đã nuôi em lớn lên.”
Lần này Diệp Tử Ngôn không xen ngang nữa.
“Nói như thế nào nhỉ…… Tuy rằng trông bà có vẻ điên rồ, nhưng có những khi bà thực sự rất vất vả.”
“Em biết thầy nhìn không vừa mắt việc dựa vào đàn ông mà sống của bà, nhưng ngoài lựa chọn đó ra bà không còn cách nào khác để nuôi dưỡng em nữa.”
“Em chỉ là một gánh nặng mà thôi. Ngoài việc bám chặt lấy chân sau của bà thì chả có tác dụng gì.”
Diệp Tử Ngôn không thốt nên được câu nào.
Nhưng thái độ này lại khiến Ngô Khiết Tào bất mãn, cô lớn tiếng nói: “Sao thầy không giống như bình thường mà nói vậy? Những người đàn ông khác sẽ lên tiếng an ủi em nha!”
Ngô Khiết Tào thật giống như một con mèo nhỏ, ngay cả xù lông cũng tương tự như thế.
Diệp Tử Ngôn dừng xe.
Có chút do dự, anh vươn tay đặt lên đầu Ngô Khiết Tào, làm dịu con mèo nhỏ đang xù lông này: “Không phải lỗi của em.”
“Đó là đương nhiên, em rất ngoan!”
“Ừ, em rất ngoan.”
Xe lại được khởi động.
Không khí tốt đẹp khiến cho người ta không nhịn được trầm mê vào trong đó.
Ngô Khiết Tào mím môi, tự cho rằng mình đã che giấu rất tốt nhưng kỳ thực Diệp Tử Ngôn vẫn nhận ra tầm mắt của cô lưu luyến không rời liếc nhìn sườn mặt anh.
Thật đúng là một sườn mặt hoàn mỹ.
Khuôn mặt tuấn mỹ nhu hòa, tuy rằng tinh xảo nhưng không hề yếu đuối. Cũng không biết vì sao, một người đàn ông như anh lại sở hữu làn da trắng nõn còn đẹp hơn cả phụ nữ nữa. Khí chất ôn nhu kia cũng đủ để bất kỳ người phụ nữ nào lâm vào mê muội.
Diệp Tử Ngôn tựa như vương tử sống trong thế giới cổ tích, nhưng hiện tại vương tử đã có công chúa của chính mình rồi.
Nhưng đâu có vấn đề gì.
Không muốn để không khí trong xe trầm xuống, Ngô Khiết Tào thanh thanh giọng, nói: “Sao hôm nay thầy lại muốn dẫn em về nhà để ‘tìm hiểu lẫn nhau’? Em vẫn còn trong độ tuổi vị thành niên nha. Cơ mà…… nếu như thầy muốn, em vẫn có thể chấp nhận.”
Dừng một chút, cô bổ sung thêm: “Ngô Náo Náo hẳn là có thể nhận người con rể này.”
Hai tay Diệp Tử Ngôn nắm vững tay lái, mắt nhìn thẳng về phía trước: “Thật xin lỗi. Tôi đã có gia đình.”
“Đã có gia đình thì làm sao? Cũng chưa có con mà, kết hôn rồi vẫn có thể ly hôn nha……”
“Tôi chưa có con, nhưng em lại chính là trẻ con đó.”
Ngô Khiết Tào ngoài dự kiến không lập tức lên tiếng cãi lại, Diệp Tử Ngôn cũng không tiếp tục cuộc đối thoại khiến người ta phiền lòng này.
Không biết qua bao lâu, trong xe vang lên giọng nói nghẹn ngào của Ngô Khiết Tào: “Em có thể chờ. Sớm hay muộn thì thầy cũng là của em.”
Diệp Tử Ngôn dùng sức nắm chặt tay lái.
“Đến rồi.” Anh nói.
Ngô Khiết Tào cuống quít lau khô nước mắt, giấu đầu hở đuôi nói: “Em không có khóc nha.”
Ngẩng đầu liền thấy một căn biệt thự được trang hoàng thật hoàn mỹ.
Trích lời của Ngô Khiết Tào: Đàn ông tốt ở trên thế giới này tuy nhiều, nhưng đàn ông xấu xa lại còn nhiều hơn.
Bởi vì đàn ông tốt rồi cũng sẽ trở nên đồi bại.
Có lẽ quá trình có chút gian nan, nhưng trên đời này không có người đàn ông nào trời sinh đã xấu xa — bọn họ đều bị cuộc sống hoặc…… bị phụ nữ, từng bước từng bước làm cho đồi bại.
Người đàn ông có tình nhân cũng như thế, nếu không bị quyến rũ, có lẽ bọn họ cũng không trở nên xấu xa.
Nhưng đó cũng chỉ là “có lẽ” mà thôi.
Việc chúng tôi phải làm, chính là dùng hạnh phúc và sự cảm thông, dần dần kéo mục tiêu xuống vực sâu.
Tôi luôn luôn chuyên nghiệp.
“…… Thì ra đã tới nơi rồi. Thầy à, chưa nói đến chiếc xe này, nhìn căn biệt thự kia thôi cũng thấy quả nhiên thầy giống như trong lời đồn, gia thế không tệ. Thầy đừng nghĩ rằng có thể lừa được hoa khôi của lớp chúng ta nha!”
Đột nhiên lại nhớ tới 12 bức thư tình không biết hiện giờ ra sao kia, Diệp Tử Ngôn bao dung nhìn Ngô Khiết Tào nói: “Ừ, tôi không lừa em. Nhưng những thứ này cũng không cản trở việc tôi làm thầy giáo, có phải không?”
“Vậy thì đúng như trong lời đồn rồi, thầy vì muốn cống hiến cho xã hội mới trở thành giáo viên?”
Lần này, Diệp Tử Ngôn không lên tiếng trả lời, anh chỉ nghiêm túc nhìn Ngô Khiết Tào – sự dạy dỗ cẩn thận nói cho anh biết, những lúc không muốn trả lời thì mỉm cười chính là biện pháp giải quyết tốt nhất.
Thấy rõ ánh mắt không muốn trả lời của Diệp Tử Ngôn, Ngô Khiết Tào bĩu môi, nghiêng đầu sang một bên: “Hừ, hoa khôi của lớp khinh thường biết mấy thứ này.”
Sau đó không nhìn đến vẻ mặt kinh ngạc của Diệp Tử Ngôn, vì muốn che giấu sự xấu hổ của bản thân cô tự nhiên vươn tay lấy chai nước anh đã uống được một nửa đặt ở trên xe, mở nắp rồi thoải mái đưa lên miệng.
Động tác ưu nhã lưu loát, nhưng tốc độ thực hiện lại quá nhanh, vài giọt nước còn chưa kịp chảy vào miệng, uốn lượn theo đường cong cần cổ, chui vào cổ áo rồi biến mất.
Diệp Tử Ngôn bất đắc dĩ lắc đầu, mở cửa định xuống xe.
Ngô Khiết Tào vẫn ngồi vững vàng ở trong xe, mặt không đổi sắc đóng lại nắp chai nước, giống như cô đang hoàn thành một nhiệm vụ trọng đại vậy.
Vặn nắp chai xong, cô mới có thời gian nhìn thầy giáo của mình, nháy mắt một cái rồi liếc về phía cửa xe: “Mẹ em nói để làm một thục nữ thì hẳn là nên đem nhiệm vụ mở cửa xe giao cho người đàn ông có phong độ.”
Diệp Tử Ngôn bật cười, ngũ quan vốn hoàn mỹ càng trở nên nhu hòa, giữ vững nụ cười tươi, anh bước sang cửa xe phía bên kia, không thuần thục lắm mở cửa ra.
Diệp Tử Ngôn vươn tay, động tác tao nhã tựa như một quý tộc Anh quốc bước ra từ bức tranh thời Trung cổ, anh nói: “Nào thục nữ, xin mời xuống xe.”
“Khụ khụ……” Ngô Khiết Tào đặt tay mình lên bàn tay đã chuẩn bị sẵn, dùng tư thế “cao ngạo”, nói như đang ban ân: “Hoa khôi của lớp cho thầy một cơ hội đấy.”
Chỉ tiếc là thời gian tiếp xúc giữa tay và tay quá ngắn.
Trên thực tế, ngay khi Ngô Khiết Tào đứng vững sau khi xuống xe, Diệp Tử Ngôn lập tức buông tay.
Nhìn Diệp Tử Ngôn đi ở phía trước dẫn đường, Ngô Khiết Tào đứng tại chỗ, giơ lên bàn tay vừa mới tiếp xúc thân mật với “người mình thích” lên, vui vẻ cười cười.
“Bạn học Ngô Khiết Tào, có thể đi được chưa?”
“Vâng vâng.”
Ngô Khiết Tào nhanh chóng thu lại cảm xúc, giọng nói mang theo sự không kiên nhẫn trả lời.
Cách trang hoàng bên trong ngôi nhà này giống như con người của Diệp Tử Ngôn vậy, khiến cho người ta cảm nhận được sự giàu có, phong độ của một phần tử trí thức. Kiểu dáng cổ điển lắng đọng lại dấu vết lịch sử, đại sảnh sáng rực rộng rãi. Khác với phòng khách của đa số những ngôi nhà hiện đại bây giờ, nhà anh có đầy đủ một bộ vật dụng trong nhà bằng gỗ lim. Thỉnh thoảng còn có thể thấy những giá sách nhỏ đặt ở mấy góc tường.
Nếu không có Liễu Lâm tồn tại thì Ngô Khiết Tào thực sự thích sống ở chỗ này.
Vấn đề nằm ở chỗ Liễu Lâm.
Lúc đó Liễu Lâm đang mặc một chiếc tạp dề, giả bộ oán giận: “Sao bây giờ anh mới về vậy.” Cô chủ động tiến đến nhận lấy áo khoác của Diệp Tử Ngôn cởi ra.
Có lẽ bởi vì Diệp Tử Ngôn là một thầy giáo tốt, thường xuyên dẫn học sinh về nhà, cho nên khi nhìn thấy Ngô Khiết Tào đang thờ ơ lạnh nhạt đứng ở một bên, Liễu Lâm thoáng kinh ngạc rồi rất nhanh trở lại bình thường, thậm chí còn thân thiện cúi người xuống cho bằng với Ngô Khiết Tào.
Liễu Lâm nở một nụ cười tươi, vươn tay: “Chào em.” Cô nói.
Ngô Khiết Tào thì ngược lại, không những không thèm bắt tay, mà còn tỏ ý xem thường, không muốn quan tâm đến vị tình địch này. Lộ ra địch ý rất rõ ràng.
Diệp Tử Ngôn thấy Ngô Khiết Tào không để tâm đến sự thân thiện của vợ mình thì khẽ gật đầu với Liễu Lâm, anh nhẹ nhàng đặt tay trên đầu Ngô Khiết Tào – âm thầm nhắc nhở.
Ngô Khiết Tào không tình nguyện một chút nào, liếc mắt qua, miễn cưỡng vươn tay, bắt tượng trưng một chút rồi thả ra ngay.
“…… Xin chào.” Cô nói.
Liễu Lâm quả thực là một người phụ nữ dịu dàng, tuy rằng không hiểu vì sao bạn học nhỏ này lại có địch ý với mình, nhưng cô cũng chỉ cười cười; sau đó muốn học theo Diệp Tử Ngôn, định đặt tay lên đầu Ngô Khiết Tào.
Ngô Khiết Tào linh hoạt tránh thoát “công kích.”
Tay của Liễu Lâm cứng ngắc ở giữa không trung.
Không khí đột nhiên trở nên gượng gạo.
Diệp Tử Ngôn vẫn nhìn từ đầu đến cuối tất nhiên là phát hiện ra tình huống hiện tại có chút không ổn, anh nhìn vợ mình nói lảng sang chuyện khác: “Hôm nay Khải Nhạc tới đây, để anh vào phòng bếp phụ giúp em.”
Liễu Lâm giống như được giải thoát, khoa trương chỉ tay vào phòng bếp nói: “Em còn đang lo một người không giúp được hết ấy.”
May là dưới tình huống như vậy, Liễu Lâm vẫn duy trì nụ cười, cô quay sang hỏi Ngô Khiết Tào: “Em có biết Diệp Khải Nhạc không? Thằng bé bằng tuổi với em, lại còn học chung trường nữa, nếu không ngại thì hai đứa có thể cùng nhau tán gẫu được đấy.”
Ngô Khiết Tào lập tức cảm thấy hứng thú: “Diệp Khải Nhạc?”
“Ồ…… Hai em quen nhau thật sao?” Liễu Lâm cười càng thêm vui vẻ: “Vậy thì tốt rồi. Để tôi đi lấy cho hai em một ít hoa quả nhé.”
Nói còn chưa xong, người đã “Á” một tiếng ngã trên mặt đất.
Liễu Lâm duy trì tư thế ngã chổng vó, cô ngượng ngùng thè lưỡi, được Diệp Tử Ngôn kéo dậy đã thành thói quen.
Không có ai chú ý tới tiếng thở dài nhẹ nhàng để lộ ra phiền chán của Diệp Tử Ngôn, thậm chí ngay cả Diệp Tử Ngôn cũng không ý thức được điều này – ngoại trừ Ngô Khiết Tào.
Nghe được tiếng động mạnh phía sau, Ngô Khiết Tào vẫn đi thẳng về phía ghế sô pha không hề ngừng lại, tiếp tục trưng ra vẻ mặt “cao ngạo” quen thuộc.
Nhưng Diệp Khải Nhạc đang ngồi xem TV thì lại để ý tới động tĩnh bên này. Cậu vừa quay đầu nhìn sang đã lập tức bị Ngô Khiết Tào đang bước lại gần thu hút sự chú ý.
“Ngô Khiết Tào? Sao cậu lại ở đây?”
Tự tìm cho mình một vị trí trên ghế sô pha rồi ngồi xuống, Ngô Khiết Tào nhíu mi: “Nhìn thấy hoa khôi của lớp nên kích động thế à? Tôi còn chưa hỏi cậu tại sao cậu lại ở chỗ này đấy.”
“Diệp…… thầy Diệp, là chú nhỏ của tôi. Nhưng hoa khôi của lớp này, cậu đừng có tự kỷ như vậy được hay không?”
“Tự kỷ? Hoa khôi của lớp nói sự thật thôi!”
Đã quen với thái độ của Ngô Khiết Tào, Diệp Khải Nhạc cầm một quả lê đặt tới trước mặt cô, nói: “Được được được, cứ coi như là sự thật đi!”
“Cái giọng đó của cậu là sao hả?”
“Là giọng sùng bái như ngày thường thôi, nữ vương đại nhân. Còn cần tôi viết thư tình giúp cậu nữa hay không? Nói mau, cái tên tiểu Diệp tử kia rốt cuộc là ai?”
Ngô Khiết Tào nhanh chóng hất cao cằm, mở miệng: “Ai cần cậu quản?!”
Tuy rằng cô không thừa nhận, nhưng Diệp Khải Nhạc thấy rõ trên mặt cô toát lên vẻ ngượng ngùng.
Từ trước tới nay, Diệp Khải Nhạc chưa bao giờ được nhìn thấy vẻ mặt này của “Nữ vương” Ngô Khiết Tào.
Cậu nhất thời không biết nên phản ứng như thế nào.
Nên ưỡn ngực nghiêm mặt nói chúc mừng, hay nên vô sỉ cười to trêu chọc đây?
Cậu cũng không biết nữa.
Diệp Khải Nhạc không lên tiếng trả lời, cao ngạo như “hoa khôi của lớp” cũng sẽ không tiếp tục loại đề tài này.
Kế tiếp hai người lại chẳng còn gì để nói chuyện.
Mãi cho đến khi Liễu Lâm hô lên một tiếng “Ăn cơm thôi” phá vỡ trầm mặc.
Đi tới trước bàn ăn, đồ ăn đã sớm được dọn xong xuôi.
Năm món mặn, một món canh, bốn người ăn thì vừa vặn.
Diệp Khải Nhạc thờ ơ đứng ở một bên, còn Ngô Khiết Tào vẫn luôn tay hỗ trợ sắp xếp thức ăn cho Diệp Tử Ngôn.
Chờ anh làm xong hết ngồi vào chỗ của mình, Ngô Khiết Tào cũng nhanh chóng ngồi vào vị trí bên cạnh anh.
Hành động tự nhiên cứ như vốn dĩ phải thế.
Diệp Tử Ngôn chỉ nhìn cô một cái, sau đó theo thói quen bắt đầu gắp thức ăn cho Liễu Lâm.
Ngô Khiết Tào thấy vậy, cũng đẩy bát cơm về phía trước.
Diệp Tử Ngôn khẽ cười, lắc nhẹ đầu, đặt một miếng măng vào trong bát của cô, vừa gắp vừa nói với Diệp Khải Nhạc: “Khải Nhạc, có muốn chú gắp thức ăn luôn cho không?”
Diệp Khải Nhạc lập tức lắc đầu. Nhìn không khí quỷ dị giữa hai người, nói không nên lời.
Một bữa cơm hết gắp thức ăn lại gắp thức ăn, thỉnh thoảng chèn thêm câu “Ăn mau đi” cứ thế trôi qua.
Nếu bỏ qua ánh mắt trao đổi giữa Ngô Khiết Tào và Diệp Khải Nhạc cùng tầm mắt không ngừng liếc về phía Diệp Tử Ngôn của cô, thì có thể nói đây là một bữa cơm tối hết sức bình thường.
Ăn cũng được tương đối, Ngô Khiết Tào đặt đôi đũa xuống: “Em no rồi.”
“No rồi?” Liễu Lâm vội vàng nuốt miếng cơm trong miệng xuống, hỏi: “Sao không ăn thêm chút nữa?”
“Thật ngại quá, hoa khôi của lớp chỉ ăn cơm từng đó thôi.”
“Phốc…… hoa khôi của lớp hả?”
Khinh thường nhìn đối phương, Ngô Khiết Tào trả lời: “Cô cũng có thể gọi em là hoa hậu giảng đường, dù sao diện mạo của em hoàn toàn có thể đảm đương được danh hiệu này.”
“Ha ha…… Em thật đáng yêu.”
Không hề để ý tới Liễu Lâm, Ngô Khiết Tào phớt lờ ánh mắt giống như đang nhìn người ngoài hành tinh của Diệp Khải Nhạc, nói với Diệp Tử Ngôn: “Diệp…… thầy Diệp, phiền thầy đưa em về nhà.”
Mọi việc diễn ra thật tự nhiên.
Sau một hồi thu xếp, Ngô Khiết Tào yên tâm thoải mái nhìn Diệp Tử Ngôn khởi động xe.
“Nhà em ở chỗ nào?”
“Thầy đang nhắc đến ngôi nhà tạm thời kia hả? À, ở khu biệt thự Tân Bắc.” Sau khi thắt dây an toàn cho chính mình, Ngô Khiết Tào đột nhiên hỏi: “Thầy thực sự chịu đựng được kiểu phụ nữ này ư?”
Động tác di chuyển tay lái của Diệp Tử Ngôn khá lưu loát, giọng điệu của anh thật nghiêm túc: “Cô ấy là sư mẫu của em.”
Chỉ tiếc rằng Ngô Khiết Tào chưa bao giờ để ý đến việc cảm nhận giọng điệu của người khác, cho nên cũng không lưu tâm đến việc Diệp Tử Ngôn đang “ngầm cảnh cáo”, cô vẫn tiếp tục làm theo ý mình: “Sư mẫu thì sao chứ? Một ngày nào đó sẽ có người khác gọi em là sư mẫu thôi. Mẹ em từng nói, em đủ……”
“Vâng,” Diệp Tử Ngôn đánh gãy lời của cô, lên tiếng trêu chọc: “Em đủ xinh đẹp, nhưng em vẫn còn là một cô nhóc con.”
“Thầy vẫn nghĩ rằng em chỉ nhất thời mê luyến thầy sao? Hoa khôi của lớp ở ngay tại chỗ này thông báo cho thầy biết, em thật sự thích thầy!”
Trời đã tối. Hai làn đường xe cộ tấp nập, đèn xe sáng choang nối tiếp nhau thật rực rỡ.
Diệp Tử Ngôn không trả lời ngay, anh chỉ nhìn thẳng về phía trước, mãi cho đến khi Ngô Khiết Tào mất hết kiên nhẫn mới mở miệng nói: “Bộ dạng của tôi rất giống cha của em.”
Cũng không biết lấy tự tin ở đâu ra, giọng nói của anh kiên định khiến cho người ta kinh ngạc.
Đối với một người, khi bị người khác tiếp cận một cách bất thường, mà người đó lại hoàn toàn không có ấn tượng gì đặc biệt với người kia, thì gần như không thể nào tìm được một lý giải hợp lý cho hành động của đối phương được.
Diệp Tử Ngôn chính là mang loại tâm tình này vào lúc đó.
Vì thế Ngô Khiết Tào đành hùa theo lời của anh, cam chịu một chút: “Vâng.”
“Chẳng qua là em yêu cha thôi.”
“Từ yêu cha chuyển qua yêu thầy. Hoa khôi của lớp thích thầy là vinh hạnh lớn của thầy đó!”
“Em còn……”
“Đừng nói em còn nhỏ!” Nhất thời kích động qua đi, Ngô Khiết Tào nhanh chóng cảm thấy mất mát.
Cô quay đầu, chuyên chú nhìn dòng xe chạy không ngừng ở bên ngoài cửa kính.
Diệp Tử Ngôn bất chợt nhớ ra, cha của bạn học này đã qua đời. Miệng vết thương đã kết vảy lại bị anh tàn nhẫn bóc ra.
Anh liên tục chớp mắt, không biết phải làm thế nào, cố gắng đè xuống cảm giác áy náy đang tràn đầy trong lòng.
Đúng lúc này, Ngô Khiết Tào bỗng đưa ra yêu cầu: “Lúc trước hoa khôi của lớp hỏi thầy mục đích thầy làm giáo viên thầy không nói, hiện tại em cho thầy một cơ hội nữa. Thầy nói đi, nguyên nhân thầy làm giáo viên là gì?”
Với cảm giác áy náy đang dâng tràn, Diệp Tử Ngôn không cự tuyệt nữa, hai tay anh nắm chặt lấy tay lái.
Cất tiếng nói: “Ước mơ thuở ban đầu của tôi là làm một thương nhân.”
“Thương nhân? Với tính cách của thầy mà có thể làm thương nhân?” Ngô Khiết Tào cười nghiêng ngả.
“Muốn làm thương nhân có liên quan đến tính cách sao?” Diệp Tử Ngôn nhẹ nhàng bâng quơ: “Sư mẫu của em xuất thân từ thư hương thế gia, cha mẹ cô ấy không đồng ý gả cô ấy cho tôi, sau đó tôi mới đi làm giáo viên.”
“Đó là lý do???”
“Đó là lý do.”
Lơ đãng trả lời, bên trong lời nói không biết đã chất chứa bao nhiêu khó khăn cùng thống khổ.
Có lẽ tình yêu năm đó của Diệp Tử Ngôn và Liễu Lâm cũng giống như tình yêu trong một bộ tiểu thuyết tình cảm điển hình, vì yêu có thể hy sinh tất cả.
Nhưng chẳng qua cũng chỉ là năm đó.
Nhiều năm qua đi, đâu ai biết hai con người đã từng có tình yêu oanh oanh liệt liệt này có hối hận về sự lựa chọn của chính mình hay không?
Diệp Tử Ngôn tự tay vạch trần vết sẹo của bản thân, sau đó máu chảy đầm đìa mà kể ra giấc mơ chưa thực hiện được. Đây là có thể coi là hình phạt tàn khốc nhất.
Ngô Khiết Tào nhẹ nở nụ cười, bàn tay nhẹ nhàng đặt lên đùi của Diệp Tử Ngôn, muốn an ủi anh.
Diệp Tử Ngôn khẽ nhíu mày, nhưng không có cự tuyệt.
Chỉ một lần này thôi. Anh tự nhủ với chính mình.
Trích lời của Ngô Khiết Tào: Cho dù là một người hiền lành cũng sẽ có cảm xúc phiền chán.
Nhất là khi đối mặt với một người cũng hiền lành giống như mình.
Hai người hiền lành cùng ở chung một chỗ, quả thực sẽ khó xảy ra cãi vã, nhưng cũng chính vì vậy mà cuộc sống của bọn họ thiếu mất cái gọi là “kích, tình”. Đây là nguồn gốc của sự tịch mịch.
Đàn ông ấy à, không cần biết ngoài miệng mạnh mẽ nói mình có thể chịu được tịch mịch ra sao, thì trong lòng vẫn luôn khát vọng có kích, tình. Sau đó cần phải có một cô gái trẻ tuổi có tính cách đặc biệt mới mẻ đảm đương nhiệm vụ mạnh mẽ tiến vào cuộc sống của anh ta.
Bởi vì một chút thói hư tật xấu này của đàn ông, thì thường chỉ cần dùng một chiêu đó thôi cũng đủ để khống chế rồi.
Tôi luôn luôn chuyên nghiệp.


Bạn có thể dùng phím mũi tên để lùi/sang chương. Các phím WASD cũng có chức năng tương tự như các phím mũi tên.