Bạo Quân Độc Sủng

Bạo Quân Độc Sủng – Chương 07



Chậm rãi nàng ép cảm xúc Diệp đại tiểu thư xuống, khoé môi nở nụ cười khẽ.
Mãi lâu sau, Sở Minh Hiên mới trầm giọng bảo, “Vũ Nhi, nàng mười tám rồi, hay là bổn vương chọn ngày lành, tới cưới nàng nhập phủ”
“Tuy tâm ý không đổi, nhưng tâm tình đã đổi lại” Diệp Vũ giãy ra khỏi vòng ôm của hắn, “thị thiếp phủ Tấn vương, người đẹp vô số, ta cũng không muốn tới góp vui”
“Vì sao?”
“Bởi vì Diệp Vũ ta cũng không muốn chung phu quân với phụ nữ khác, lại càng không muốn tranh tình cảm với người phụ nữ khác”
Bạn đang đọc truyện tại ThíchTruyện.VN

“Nàng lại có tâm tư vậy ư” Hắn thấy kinh ngạc, “ngày ấy nàng nói không sao, bổn vương còn tưởng là…”
“Vương gia nên biết, thời gian trôi đi, cảnh còn người mất”
“Vậy nàng muốn bổn vương làm sao đây?”
Nàng mỉm cười thản nhiên, “Vương gia không cần làm gì cho ta, việc nhân duyên, không nên cưỡng cầu, cứ thuận theo tự nhiên thôi”
Sở Minh Hiên không rõ, “Nàng đang ở Yên Hoa Chi, tổn hại tới danh dự, bổn vương lo có kẻ háo sắc coi trọng nàng….”
Nàng chậm rãi cười, “Ta và mẫu thân cũng không ở tại lầu Tiêu Tương, huống hồ lại có biết bao người biết được màn múa này có liên quan tới ta chứ? Đồ háo sắc này tìm dĩ nhiên là cô gái ca hát, khiêu vũ rồi”
Hắn không thuyết phục được nàng, chỉ đành chấp nhận vậy. Nhưng hắn thật sự không rõ, nàng trước sau như một thích mình lại không vào phủ, không gả cho hắn, thế này là vì sao chứ? Nàng tột cùng muốn thế nào?
Ôm người ngọc mềm mại trong ngực, ngửi mùi hương thơm cơ thể nàng, hắn lại cảm thấy mình không biết nàng, cũng hoàn toàn không có được nàng.
***
Màn múa mới được tập luyện rất thuận lợi, diễn xuất tới lúc mặt trời đã lên cao, hát khúc “ hồng nhan”. Phan Vũ uống lầm rượu, họng bị đau, nói tiếng khàn khàn, không thể lên đài hát được. Hắn hối hận mãi, hận chính mình nhìn không rõ ly trà trong phòng là ly rượu. Lâm Trí Viễn nói, đêm nay sẽ biểu diễn, chỉ cần tìm được một người thế thân là được.
Nhưng dù có tìm được một người có họng tốt để hát, thì chỉ ngắn ngủn trong vài tiếng cũng luyện không xong.
Diệp Vũ bỗng dưng nhớ tới Lâm Trí Viễn hát cũng được, hát khúc “hồng nhan” này rất phù hợp.
Hắn cự tuyệt mạnh mẽ, cho dù nàng thuyết phục ra sao hắn cũng quyết không lên đàn hát vào buổi tối.
“Lâm đại ca, đây chỉ là tình huống đặc thù thôi mà, xin huynh thương dùm đi, đêm nay chỉ là một lần ngoại lệ, ta van huynh đó” Nàng đau khổ cầu xin, lấy nỗi khổ lay động hắn, nói như pháo liên thanh, “Nếu bình thường ta tuyệt đối cũng không ép huynh, nhưng đây chẳng phải là tình trạng đặc biệt sao? hơn nữa huynh quen thuộc ca khúc này nhất, lại có cảm giác, huynh là thích hợp nhất! Nếu chúng ta không phát triển bước ca múa mới này, lầu Tiêu Tương sẽ thiếu mất nửa đám khách, cũng bị người khách cướp khách đi. Hơn nữa, họ đã luyện tập vất vả thế, nếu vì mặt ca hát này mà làm hỏng cả toàn bộ mà ca múa, huynh sao nhẫn tâm cho được, có đúng không?”
“Lâm đại ca, đừng do dự nữa, cứ định vậy đi, đêm nay huynh ra diễn, sau này ta tuyệt đối không ép huynh nữa” thấy hắn trầm mặc, nàng tiếp tục khuyên bảo, dùng toàn lực, “Như vầy đi, coi như cá nhân ta cầu huynh, cầu huynh mở lòng từ bi, cứu vớt cả đám người chúng ta được không? Lâm đại ca, đồng ý đi, đồng ý đi, đồng ý đi mà….”
“Được được được, đêm nay ta lên, nếu ngày mai họng Phan Vũ đỡ hơn, thì để hắn hát” Lâm Trí Viễn chịu không nổi nhõng nhẽo của nàng đành chịu thua.
Nàng cười vui vẻ, “thật ra huynh vừa đàn vừa hát lại càng hay, biết đâu có người lại để ý tới huynh chứ”
Hắn bất đắc dĩ lườm nàng, nàng vỗ vai hắn, nháy nháy mắt nói, “Ngay từ đầu ta đã muốn cho huynh hát rồi, đến hôm nay huynh quả thật muốn hát khúc này, đây cũng là do trời xanh đã định, huynh cứ nhận mệnh đi”
Hắn gõ nhẹ đầu nàng, “Ta hát một lần, nàng nghe chút, nếu có gì không ổn, nàng cứ nói ra”
Diệp Vũ thật sự đã nghe một lần rồi, không ngờ hắn lại có thiên phú ca hát, vừa nghe đã thấy rất được, hắn hát rất hay, chẳng có chút tỳ vết nào.
Sau đó nàng nhìn đám người Lăng Vô Hương tập luyện, lại có một tiểu nhị tới nói mẫu thân tìm nàng có việc.
Diệp Vũ đi theo tiểu nhị tới sông Tần Hoài, lên thuyền hoa, bất giác nghĩ, sao mẫu thân lại gọi nàng tới nơi này làm gì chứ?
Con gái bận quá, vì muốn được tâm sự với con gái, Thiến HỀ thuê một chiếc thuyển hoa ở sông Tần Hoài, đợi con gái đến.
Thuyền hao đậu bên bờ sông, khoang thuyền được bố trí thanh nhã, Thiếng Hề ra hiệu cho con gái tới ngồi bên cạnh, nói, “Vũ Nhi, gần đây con vất vả quá”
“Không sao đâu ạ. Mẫu thân, có chuyện gì vậy? Con còn đang muốn xem họ luyện múa nữa….”
“Ta muốn hỏi con một chuyện, ở đây không có ai làm phiền chúng ta”
“Mẫu thân, làm sao vậy?” Diệp Vũ biết, nàng rốt cục nhịn không được.
“Nói thật nhé, Vũ Nhi à, ta cảm thấy con khác hẳn với trước đây…. Giống như là một người khác vậy…” Thiến Hề lo lắng nói thẳng ra làm tổn thương con gái, đắn đo mãi.
“Con đúng là đã thay đổi, nhưng vẫn là con gái của mẫu thân. Mẫu thân muốn hỏi gì thì cứ hỏi đi ạ”
“Tính tình con thay đổi”
“Tần vương làm tổn thương con, công chúa An Dương lại vu hãm cho con, đuổi chúng ta ra khỏi phủ, con thề, từ nay về sau, Diệp Vũ con tuyệt đối sẽ không yếu đuối nữa!” Tuyệt đối không dựa vàơ bất cứ ai, nhất là tuyệt đối không dựa vào đàn ông!” Diệp Vũ đã sớm chuẩn bị tốt lí do thoái thác.
“Hoá ra là vậy. Con từ nhỏ đã thích cái này cái kia, cái gì cũng đều học qua, nhưng mà ta chưa từng bao giờ thấy con biết cái này…. Chẳng giống màn múa thường tý nào, con học từ đâu vậy?”
“Hai năm trước, con mua được hai quyển sách giới thiệu về quốc gia khác, trong sách giới thiệu những mà ca múa thú vị lạ kỳ, con nhớ rất kỹ, khi đi tới lầu Tiêu Tương, thì mới phát huy công dụng”
“Nói vậy, màn ca múa này là quốc gia phía tây sao?” Thiến HỀ thật ra lại tin.
Diệp Vũ gật đầu, chỉ đành bịa ra thế vậy. “Mẫu thân đừng lo, con chỉ là vì hắn mới làm áo cưới, sẽ không có tiểu xảo gì. Con đường đường là con gái của đại tướng quân nước Sở, sao có thể ở Yên Hoa chi làm xiếc chứ?”
Thiến Hề yên tâm cười, nắm tay con gái bảo, “Lầu Tiêu Tương người tới người đi, vô cùng phức tạp, nếu được, chúng ta vẫn nhanh rời khỏi nơi này đi”
Diệp Vũ cười nói, “Đợi con kiếm đủ tiền, sẽ lập tức rời đi, mang đệ đệ tới đó, chỉ ở một nơi thuộc về chúng ta an hưởng lâu dài”
Thiến HỀ vỗ tay con gái nhè nhẹ, bỗng có người lên thuyền, vừa nhìn thì thấy một gã sai vặt đứng ở khoang thuyền thở dài, “Diệp phu nhân, Diệp cô nương”
“Ngươi là….” Thiến Hề hoài nghi nói.
“Tiểu nhân phụng lệnh Hữu tướng đại nhân tới mời Diệp cô nương lên thuyền, đại nhân có chuyện quan trọng cần thương lượng với Diệp cô nương”
Diệp Vũ để mẫu thân về trước, sau khi tiễn bà đi rồi, thì đi theo sau gã sai vặt lên một thuyền hoa bên cạnh.
Chiếc thuyền hoa này lịch sự tao nhã hơn, bố trí trong ngoài tinh mỹ, đẹp đẽ bằng trúc, ngăn ánh mắt người ngoài nhìn vào.
Thẩm Chiêu đang pha trà, thản nhiên tự đắc, thấy nàng vào, ý bảo nàng ngồi xuống.
Dưới một người, trên vạn người, lại nhàn nhã thoải mái ngồi thuyền hoa pha trà, sao mà thanh nhàn thế. Nhưng thấy thần sắc chăm chú của hắn, tư thế tao nhã, nhìn tổn thể, hắn hẳn là tận tình trở thành văn nhân nhã sĩ thong dong ngắm cảnh mà không phải ngồi trên ngôi quyền cao chức trọng.
Dung mạo ấy giống như nam tử Hạ Phong pha trà, nàng nhìn xuyên qua khuôn mặt này, thấy Hạ Phong.
Hạ Phong à, cho dù chúng ta không cùng một thời đại, ta vẫn không có cách nào quên được anh.
Trong khoảng thời gian ngắn, tâm tình của nàng rơi xuống thật thấp.
Nước nóng đã có, Thẩm Chiêu châm trà xong, lá trà cuộn như con sâu, màu nước trà xanh biếc, trong suốt sáng ngời, mùi hương trà thơm ngào ngạt, khiến con người ta muốn nẩy lòng nhấm nháp. Nàng tiếp nhận ly trà, thưởng thức mùi thơm ngát, sau đó chậm rãi nhấp.
“Ngọt lành mát mẻ, như được về chốn cũ, trà ngon, trà ngon” Diệp Vũ cười to tán thưởng, “Đây là trà gì vậy?”
“Cố chử Tử Duẩn” Hắn nheo mắt lại say mê ngửi mùi hương trà.
“Hoá ra là Cống Trà” Nàng quyết định đi thẳng vào vấn đề, “Ngoài phẩm trà ra, đại nhân còn có gì chỉ giáo?”
Hắn uống xong một ly, lại rót thêm ly nữa, “Tấn vương đã nói chuyện các người với ta rồi, ngươi vì sao không chịu vào phủ Tấn vương?”
Nàng trêu: “Đại nhân ngực mang Nhược Cốc, lòng đặt hết lên quốc gia, quan tâm hẳn phải là đại sự triều chính, chứ không phải tư tình nam nữ chứ”
Thẩm Chiêu cất cao giọng nói, “Diệp đại tướng quân hàng năm đóng ở biên cảnh, chính trực trung nghĩa, lòng dạ son sắt, công trạng lớn lao, ta kính ngưỡng vô cùng. Tướng quân không ở trong phủ, ngươi là viên minh châu của tướng quân, ta dĩ nhiên không thể khoanh tay đứng nhìn được”
Diệp Vũ cười không nói.
“Theo ta biết, ngươi cuồng dại với Tấn Vương, nay Tấn vương nguyện ý cưới ngươi, vì sao ngươi lại không muốn gả chứ?”
“Ta nghĩ thời điểm gả thì ngài ấy lại không muốn cưới, lúc ngài ấy muốn kết hôn, ta lại không muốn gả, chỉ đơn giản vậy thôi”
“Đây đâu phải là nguyên nhân chính chứ” Hắn nói chắc chắn.
Hắn và Tấn vương đều thích màu áo trắng, tính tình cũng tương tự như nhau, ôn nhuận hiền hoà, nhưng Thẩm Chiêu trầm ổn hơn chút, Sở Minh Hiên lại thong dong tới mức không kiềm chế nổi, cả tâm tư đều hiện hết trên mặt, trong mắt.
Nàng dùng giọng nhẹ nhàng như mây trôi nước chảy vừa ăn no miệng bị thương tổn nói, “Làm một ngươi bị người trong lòng hung hăng giẫm mạnh lên tâm ý và tôn nghiêm, lòng nàng đã tan nát từng mảnh nhỏ, rốt cuộc không trở lại được nữa, Nàng thề, sẽ không thương tâm vì loại người này, cũng không chảy một giọt lệ vì hắn nữa”
Thẩm Chiêu chậm rãi chớp mắt, “Ta hiểu. Diệp cô nương, nàng định ở lại lầu Tiêu Tương sao?”
Nàng hỏi ngược lại, “Tự lực cánh sinh, có gì không thể chứ?”
“Nếu nàng nguyện ý, ta bảo Dĩ An sắp xếp cho nàng và mẹ nàng…”
“Không cần, ta ở lầu Tiêu Tương cũng chẳng phải ở không”
“Diệp cô nương thật đặc biệt” Hắn cười từ tốn, cười như gió xuân.
Khoang thuyền yên tĩnh, hai người phẩm trà, đầy tâm sự.
Mãi một lúc sau, Diệp Vũ nghĩ ngợi rồi nói, “Có rượu không? Ta muốn uống rượu”
Lúc này hắn mới bảo gã sai vặt đi mua rượu, rất nhanh đã mang về một vò nữ nhi hồng tới, nàng rót một chén nói, “Đã lâu chưa được uống rượu, hôm nay muốn uống cho say. Tửu lượng đại nhân thế nào?”
Hắn mỉm cười nói, “Cũng khá”
Nàng bưng ly rượu lên, nói sảng khoái, “Tửu lượng rượu ta nhất định hơn ngài, nào, uống!”
Sau khi chạm cốc, nàng uống một hơi cạn sạch. Hắn khuyên nàng uống chậm chút, nàng lại không nghe, cứ hết ly này tới ly kia rót vào họng.
Tửu lượng Diệp Vũ tốt lắm, mà tửu lượng Diệp đại tiểu thư thì không được tốt. Chỉ sau bảy chén càng ngày càng mê muội, nàng đã biết mình say năm phần rồi.
“Nàng đã say rồi, đừng uống nữa” Thẩm Chiêu giật ly rượu nàng xuống.
“Đại nhân có hai khuôn mặt, à không, có ba…” Nàng cười hì hì, lảo đảo đứng lên, ợ một cái, “Đại nhân, thuyền này sao lại rung hết như vậy chứ?”
“Nàng ngồi xuống….” Hắn lo lắng nhìn nàng.
“Rượu gặp tri kỷ ngàn chén, ta còn có thể uống….ta ngàn chén không say…Tửu lượng của ngài không được, không giỏi bằng ta….” Nàng vừa cười vừa lảo đảo nghiêng trái nghiêng phải, bộ dạng say khướt khiến người ta thương tiếc, “Đại nhân à, ta bố trí mà ca múa có đẹp không? Ta nhảy cho ngài xem nhé, được không?”
“Nàng say rồi” Ánh mắt hắn cau chặt, trong mắt ưu tư.
Nàng bắt đầu múa, tay chân giơ lên, nhẹ nhàng chậm rãi múa, lúc lắc eo nhỏ, liếc mắt nhìn hắn, lấy kỹ thuật nhảy mị hoặc dụ dỗ hắn.
Thẩm Chiêu ngơ ngác nhìn nàng không rời, mắt bình tĩnh.
Loại kỹ thuật nhảy này, Diệp Vũ dễ như trở bàn tay, chỉ vài động tác nhỏ có thể thu hút ánh mắt của hắn.
Thật ra, nàng vẫn còn chút lý trí, uống rượu vì muốn mượn rượu để dụ dỗ nam tử có định lực siêu tốt này.
Bỗng nàng cố ý hơi ngã xuống; hắn vội vã đi tới đỡ nàng đứng lên, lại đỡ không nổi, đành phải ôm nàng.
Nàng ôm cổ hắn, đứng lên, lẳng lặng chăm chú nhìn hắn.
Ánh mắt giằng co như vậy, cả hai cùng nhìn, như mãi không rời.
Hắn thấy má nàng đỏ hồng, giống như nắng chiều tình diễm say động lòng người, đôi mắt trong veo trở nên mờ ảo như sương khói, câu hồn người.
Nàng thấy yết hầu hắn giật giật, ánh mắt trầm định đã không còn bình thản mà như băng hoả giao hoà.
Mãi lâu sau, Thẩm Chiêu mới bừng tỉnh, xấu hổ né nhìn, đỡ nàng ngồi xuống.
Vào lúc hắn buông tay ra, Diệp Vũ đột nhiên ngả người, ôm lấy hắn, hôn lên mội lạnh của hắn.
Toàn thân hắn cứng đờ, không đoán trước được là nàng lại gan lớn như thế, trong phút chốc quên mất đẩy nàng ra.
Nàng mút đôi môi hồng của hắn, chậm rãi nhắm mắt, như đang hôn Hạ Phong nàng thầm mến nhiều năm mà quên đi tất cả.
Mùi rượu quấn quít ngập tràn, hơi thở hai người càng dồn dập, nàng tiến quân thần tốc, chọn đầu lưỡi hắn dây dưa, hắn chợt bừng tỉnh, ra sức đẩy nàng ra.
Nàng giả vờ say mơ hồ, gục lên vai hắn.
Vừa rồi nàng xem như đạt được mong muốn, hắn cũng không kháng cự.
***
Ngày ấy tập luyện mà múa mới bắt đầu, lầu Tiêu Tương ngoài dăng hình quảng cáo.
Có loại kích tình khiến người ta mặt đỏ tim đập, có loại nóng bỏng khiến người ta không thể chỗng đỡ nổi, có loại dụ hoặc khiến huyết mạch con người ta sôi sục.
Lầu Tiêu Tương ước hẹn cùng ngươi, còn năm ngày nữa.
Mỗi ngày một rút dần, khiến người ta cảm thấy thật gấp gáp.
Chỉ mấy câu nói đó lại làm cho nam nhân thành Kim Lăng bàn luận sôi nổi.
Đêm nay, lầu Tiêu Tương lại chật kín chỗ.
Mở màn múa vẫn là bài “Thanh Hoa từ” tiếp đó là “Tiêu Tương vũ”, cuối cùng mới là màn múa mới.
Dù có rất nhiều khách điên cuồng kêu gào, tỏ vẻ bất mãn, nhưng chẳng nề hà gì, chỉ đành tiếp tục đợi, nếu không mất trắng ngân lượng.
Đại đường lại trầm xuống, chỉ có trên vũ đài treo ba chiếc đèn hoa đào, khiến cho cả vũ đài bao phủ một màu hồng, màu sắc rực rỡ lại toả ra hình ảnh mông lung.


Bạn có thể dùng phím mũi tên để lùi/sang chương. Các phím WASD cũng có chức năng tương tự như các phím mũi tên.